Đọc Truyện Vợ Tôi Là Con Đĩ

Tôi gặp mặt cô ấy thứ nhất khi cô ấy vẫn còn là một học sinh cấp 3 còntôi là sinh viên năm cuối.

Bạn đang xem: Đọc truyện vợ tôi là con đĩ

Trường học của shop chúng tôi gần nhau. Cô ấy cólàn da trắng nõn nà, cái mũi cao nhằm mặc mang đến đôi mắt nhỏ dại ngự trị phíatrên bọn chúng như mong mỏi khinh đời.Lần đầu tiên tôi gặp mặt cô ấy là lúc cô ta ném mang lại tôi ánh mắt chằm chằmnhư muốn nuốt chửng mang tôi lúc tôi đang thuộc lũ bạn nhâm nhi cà phê.Sau đó vài hôm, cô ta bước tới chỗ chúng tôi và đưa cho tôi một mẩu giấy trong ánh mắt săm soi của lũ nam nhi đang trố mắt. Tôi phát âm lời tỏtình trên nét chữ run run tuy vậy rất đẹp và được viết cẩn trọng trên giấytập học tập sinh.Cô ta quả là một trong những cô nhỏ bé ngang bướng và vô cùng thu hút! mặc dù vậy nhưng tôiquyết định đang bày ra một trò chơi cho cô bé này. Càng thời điểm tôi càng cảmthấy thú vị với trò đùa của mình. Tôi viết trên mặt sau tờ giấy: “Vậy bản thân quen nhau nhé em!”Chúng tôi hẹn hò nhau buổi đầu tiên ở một quán cà phê. Yêu cầu nói rằng côbé này rất đậm chất ngầu và cá tính nhưng cũng tương đối nhút nhát. Trong cả buổi, cô ta chẳng làmgì ngoài việc nghịch với dòng ống hút white color đục. Tóc cô doãi thẳng, cắt kiểu đuôi cá trông rất cá tính nhưng phái nữ tính. đôi mắt cô có màu nâu phân tử dẻ và nhỏ dại nhắn, thật không phù hợp với mẫu mũi cao với thẳng.Khuôn khía cạnh cô nhỏ bé tròn trĩnh, mang vẻ con nít đáng yêu. Có lẽ rằng vì điều đómà rất nhiều khuyết điểm trên gương mặt cô ta trở buộc phải đáng tha thứ cùng đẹphơn.Tuy vậy nhưng mỗi lúc tôi hỏi, cô bé đưa ra hầu như câu trả lời hết sứcsắc sảo mà ngắn gọn. Chính điều này càng có tác dụng cô bé trở nên gợi cảm hơn,chững chạc rộng so với tầm tuổi còn nhiều trẻ em của cô. Từng lời cô nói ra như 1 bàn tay vô hình dung bóp chặt trái tim tôi hơn. Tuy vậy tôi khôngcho phép mình được xao động với cô bé xíu này.Tôi là nam nhi duy tuyệt nhất của ông công ty một tiệm bar to trong thành phố.Hằng tuần tôi đã quen giờ đồng hồ nhạc ầm ĩ và hầu như vũ điệu gợi tình của siêu nhiều cô gái tuổi 20 đang mong mỏi được thỏa mãn. Họ dính lấy chântôi, để lòi ra bầu ngực căng cùng hồ hết đường cong một bí quyết lộ liễu. Họvan nề hà tôi hãy qua tối với họ, vị họ biết trong ví tôi có thứ cơ mà họđang thèm khát. Họ chuẩn bị gọi tôi như fan tình mà họ tôn cúng nhưThượng đế. Cứ thế, tôi tan chảy trong tiếng nhạc và si mê trên thân thểcủa đều người bầy bà đã té quỵ trước mọi tờ giấy bạc.Mẹ mất sớm. Tôi không có em gái tốt chị gái. Tôi biết thân thể lũ bà qua những bé đĩ.Ai dám chắc cuộc sống sẽ có tình nhân thương kẻ khốn nạn như tôi? tốt rằng chúng ta yêu tôi chỉ vày thứ trong túi quần tôi?Điều đó càng bắt buộc để tôi yêu thương một cô nhỏ nhắn học sinh cấp cho 3. Em chẳng làgì trong cuộc sống tôi cả. Em chỉ là một trong người nhỏ gái. Đàn bà cũng từcon gái cơ mà ra thôi! Em không xinh đẹp như những cô điếm mà tôi vẫn xuất xắc gặp.Em ngây thơ, cơ mà ai biết được rằng em thật sự ngây thơ tuyệt không? Rồiem cũng biến thành vội ra đi nếu biết về tôi, giỏi rằng tôi đã vứt bỏ em ở một xó nào đó sau thời điểm đã vùng vẫy trên thân thể em bởi biết em mang lại với tôi vìchữ “tiền”… cuộc đời lắm trò chơi. Và với em, tôi cũng chỉ là một trong tròchơi mà thôi.Hẹn hò ở quán nước chán, tôi và em đi coi phim. Đó là lần thứ nhất tôihôn em, khi ánh sáng của đèn đã tắt cùng rạp chỉ còn tôi cùng em. Giá như em biếtrằng, tôi sẽ bao trọn những cái ghế còn trống kia, chỉ để vị trí này cònlại tôi cùng em, cùng tôi đã để bé thú dã tính trong tôi bóp ngạt em tronghân hoan cuồng nhiệt. Em ngồi đó, giữa không gian tăm tối. Em trông nhưmột đóa hoa quỳnh hương, cao siêu và thanh khiết đến nỗi tôi nhịn nhường nhưkhông xứng đáng để va đến.Cố gạt những quan tâm đến vẩn vơ ra khỏi đầu mình, tôi đặt môi lên môi em.Một tương đối nóng lan tỏa. Tôi như cảm giác được vong linh em sẽ nói mộtđiều nào đấy trong đầu tôi. Tôi nghe tiếng em khe khẽ rên lên. Bỗng nhậnra tay em sẽ áp lên khía cạnh tôi. Tương đối nóng nóng làm tôi không cưỡng lại đượcmình nữa. Tôi đưa tay vờn nút áo em. Chợt em đưa tay cản tay tôi. Dứtmôi ngoài nụ hôn nồng nhiệt, em nhìn tôi sững sờ. Sợ quan sát thấy hai con mắt em thời điểm đó, tôi quay mặt đi. Em hôn dịu lên vai tôi rồi tảo sang coi nốtbộ phim còn dang dở. Đôi đôi mắt em lúc này đã ráo hoảnh, tuy vậy vẫn còn vương chút bi thiết và thất vọng. Tôi hối hận im lặng.Ngày hôm sau, em lại trở về như đầy đủ ngày, lại ton tả nói mỉm cười và ngoài ra không còn chút dấu tích của ngày hôm qua. Tôi trường đoản cú trách bản thân quá ngungốc để yếu đuối trước một thiếu nữ kém tuổi và kém kinh nghiệm tay nghề hơn mình. Trò đùa của tôi không kết thúc, cùng tôi phải trừng phạt em bởi đãlàm tôi phải băn khoăn lo lắng và trách móc mình.Tối sản phẩm 7 cuối tuần, như đông đảo lần, tôi và em lại hẹn hò với nhau. Tôi chuyển em mang đến quán bar của phụ vương tôi và bắt mọi người phải giả vờ như xa lạ biết tôi. Tôi lựa chọn một chỗ bí mật đáo vào góc phòng. Em nhăn mặt tỏ vẻkhó chịu, tuy vậy tôi cứ phớt lờ chớ thây mọi cảm xúc đi qua trên khuôn mặtem. Em uống ko giỏi, và gần như say bất tỉnh đi sau vài ly tôi đã núm rótthật nhiều. Mọi tín đồ nhìn tôi, rồi lẳng lặng, không ai nói với ai lờinào, họ gọi cho tôi một dòng taxi. Em dựa nguồn vào vai tôi với nói nhăngcuội về điều gì này mà tôi ko nghe rõ. Tôi dìu em ra taxi. Trò chơicủa tôi mới chỉ bắt đầu. Sau tối nay em đang là bầy bà. Mà điều ấy cũngchẳng buộc phải lỗi trên tôi. Trước sau gì em cũng trở thành là lũ bà, chỉ không giống làkẻ đã mang thiên chức đó đến mang đến em nhưng thôi. Không chỉ có thế em chỉ là một trong những conmồi vào trò nghịch mà tôi sẽ xếp đặt…Đêm hôm đó, trời đổ mưa to. Tôi gửi em về nhà. Phụ thân tôi sẽ qua đêm ở nhàcô ý trung nhân nhí, điều đó càng tốt cho kế hoạch của tôi. Em nằm sóng soài trênchiếc nệm nệm white tinh, hai con mắt em phờ phạc, môi khẽ giật giật.Cảnh này khiến tôi ảnh hưởng đến những cô nàng tội nghiệp ship hàng cholính vào chiến tranh. Không kìm được mình nữa, tôi xả thân em như conbáo đã nằm phục chờ đợi bao lâu nhằm khi nhỏ mồi không chăm chú bất bỗng nhiên laovào cùng xé nát nó ra. Làn da em trắng, thân thể không vương mùi lũ ông.Những con đường cong chưa hoàn chỉnh để lộ sự non nớt của thiếu thốn nữ. Tôi cắntai em. Em rên lên rất nhiều tiếng rên vào vô thức rồi lại để mặc cho giấc miên man ập vào mình.Em thét lên như bừng tỉnh khỏi giấc mộng u mê. Cơ mà em quá yếu đuối vàđể mang cho con dã thú trong tôi tỏa nắng trên thân thể em. Tay em níuchặt lấy mặt đường gân xanh đang làm việc trên cánh tay tôi. Em đụng vào bức xăm trổ bé kì lấn trên vai trái. Môi em mấp thiết bị như đang cầu cứu nhưng lại tôi vờ đi. Tôi quan sát lên không gian vô thức, để bỏ dở hình hình ảnh khuôn mặtem đã nhòa đi cùng vung vẩy những làn nước mắt. Một cảm hứng tuôn tràonóng bỏng đang dần dần tìm lối ra. Trinh chị em trong tay tôi sẽ chảy nhữnggiọt máu khổ sở đánh dấu cuộc sống em đã trở thành bọn bà…Em co tín đồ ngủ ham mê trong loại lạnh ẩm ướt của trời hạ sau cơn mưa.Kéo chăn đắp ngang tín đồ em, tôi với tay lấy hộp dung dịch lá. Bao gồm điều nào đó nhoi nhói trong lòng. Cảm giác khi ở mặt em rất khác với khi dày vòthân xác của rất nhiều con điếm. Cảm xúc nhói đau cùng thất vọng, vừa thươngcảm vừa như kẻ điên lạc trong hút hồn trận, nhói đau…Sáng hôm sau, em thức giấc dậy lúc mặt trời đã được gần lên đỉnh đầu còn tôi đangngồi xem tivi. Em con quay sang chú ý tôi với rồi đầy hoảng hốt, nhìn lại bao bọc mình. Dưới tia nắng hắt từ khung cửa ngõ sổ, làn da trắng của em mịnmàng như da em bé, càng làm em trông như là thiên thần hơn. Tuy thế tròchơi của tớ đã kết thúc, với dù em tất cả xinh đẹp nhất chăng nữa thì em cũng đãlà bọn bà. Rồi đàn bà cũng sẽ như nhau, sẽ chỉ mến yêu thời gianđầu rồi lại đi theo ma lực của đồng tiền.Vội kim cương đứng dậy, em sững sờ quan sát vệt huyết trên tấm ga giường. Có lẽ đêm qua em dường như không tưởng tượng ra được em vẫn trở thành bọn bà mau chóng như vậy. Đôi mắt em nhìn tôi, thẳng cùng xoáy vào tôi như một lời trách móc đauđớn của một linh hồn vẫn vụn vỡ. Rồi lẳng yên không nói gì, em khoác quầnáo vào, cách đến bên tôi. Cô nhỏ nhắn này vẫn còn đó biết giữ bình tĩnh! Em hỏitôi:- Chuyện này là sao vậy anh?Chẳng thèm đoái hoài đến khuôn mặt méo mó của em, tôi đáp:- Là vắt thôi. Là em vẫn ngủ cùng với anh!Giọng cô ta bước đầu run run:- Em sẽ nghĩ rằng anh yêu thương em…Tôi ngắt ngang lời cô ta:- Đúng, anh sẽ yêu em! cơ mà giờ thì em đang thành đàn bà, nhưng anh thì ko cần bầy bà! Em hoàn toàn có thể đi được rồi đấy!Cô ta nức nở:- tất cả chỉ có vậy thôi sao? Tôi ngạc nhiên rằng anh là đồ vật khốn nàn như vậy!Tôi xua tay và đứng dậy bỏ đi:- Đừng nói các lời cùng với tôi! Cô yêu cầu cảm ơn tôi new phải. Giờ đồng hồ thì đứng dậy và đi đi!Cô ta vẫn khóc. Tôi đứng bên bục cửa sổ, kệ xác cô ta và ngắm nhìn và thưởng thức xuống tp đang bị nung nấu dưới ánh nắng mặt trời chói lóa của ngàyhè. Được một thời điểm rồi cô ta đứng dậy. Tôi quan sát thấy góc nhìn của cô ta qua lớp kính cửa sổ nơi tôi đã áp mặt vào, ánh mắt căm hờn và đựng đựngbao nhiêu nỗi nhức đớn. Tôi xoay mình chú ý về hường khác. Từ sau lưng,tôi nghe tiếng giầy cao gót của cô ý ta nện bên trên nền mộc từ từ cách xa dần. Bao gồm tiếng tạm dừng hoạt động thật mạnh, và tiếng gót giầy chạy gấp vã bên trên cầuthang gỗ lọc cọc mà như tiếng ân oán trách xót xa……Một mon sau đó, tôi hoàn toàn năm học. Cha tôi muốn mở rộng công việckinh doanh sang nghành nghề dịch vụ khách sạn. Theo lời ông, tôi đi du học nhằm họcngành quản lí khách sạn. Trong năm tháng xa nhà dạy mang lại tôi nhiều kinhnghiệm quý báu. Rời khỏi cuộc sống phủ bọc bởi những nhỏ điếm, tiếngnhạc dập dình cùng những câu chuyện phiếm, tôi phân biệt rằng tôi vẫn chưathấy hết được cuộc đời. Lần thứ nhất tôi nhận ra miếng cơm manh áo làkhó khăn như thế nào. Và cũng lần thứ nhất tôi phân biệt thứ tình cảmnhững con điếm giành riêng cho tôi không giúp tôi cứng cáp được nhưng mà chỉ làmkiệt quệ tình người trong tâm tôi. Tôi khao khát giành được một tình yêuđẹp. Ở tuổi tôi, nhiều người dân đã có vợ. Song tôi vẫn cô độc, vẫn ngàytháng đi làm và đi học. Tôi phải hơi ấm của một người phụ nữ mà người mẹ vànhững bé điếm đang không đưa về cho tôi được.Những người thiếu phụ phương Tây niềm nở nhưng thừa phóng khoáng. Chúng ta gợicho tôi lưu giữ lại điếm, nhưng tôi đã quá chán ngán. Sau vài ba năm du học, tôihoàn vớ luận án cùng đậu kì thi giỏi nghiệp cùng với số điểm cao. Về bên nước,tôi cùng phụ vương mình sản xuất nên tập đoàn dịch vụ vui chơi với những quánbar, khách hàng sạn, đơn vị hàng. Thời gian cứ trôi đi, công danh và sự nghiệp sự nghiệp càng thành đạt cũng chính là lúc tôi càng cô độc. Phụ thân vẫn đi tối về hôm với baonhiêu tín đồ tình khác.Một ngày nọ, sau thời điểm đã chén vài ly với những người bạn cũ, tôi kẹ quaquán bar. Tôi hòn đảo mắt chú ý quanh. Quá trình ở đây có vẻ như vẫn tốt. Nhữngngười bọn ông trung niên dần dần say xỉn với lắc lư theo các cô ả đôi mắt xanhmôi đỏ. Chợt, tim tôi như xiết chặt lại. Khuôn mặt tròn trĩnh ngày xưagiờ vẫn khô héo cùng đanh lại. Đôi mắt nhỏ nhắn viền chì với màu mắt khiếntrở đề nghị quá to, cùng còn đề xuất gánh thêm cả đôi lông mi dài nặng trĩu. Bên trên vai trái là một con kì lân đồng nhất con kì lấn trên vai tôi. Với đôimôi chúm chím khẽ cười tuy vậy lại quá hút hồn đã có lần một thời khiến tôixao xuyến. Tôi cần yếu nhìn lầm được. đó là em!Điều gì đã sở hữu em đến đây? vì sao em lại ăn mặc như một nhỏ đĩ chuyênnghiệp? Em tất cả còn nhớ thiết yếu tại địa điểm đây nhiều thời gian trước em đã bị chuốcrượu say với rồi tiến công mất thứ giá trị nhất của chính bản thân mình không? Em bao gồm còn nhận ra tôi không?… mặt hàng vạn câu hỏi trôi qua đầu tôi cơ mà đôi môi tôi lạidính chặt để cho mớ chữ nghĩa tất yêu nào tuôn ra ngoài. Tôi nhờmột anh bồi bàn gọi cô ấy đến chạm chán tôi sinh sống phòng quản lý. Tôi kiên nhẫn chờ đợi. Mười phút trôi qua, với em cách vào. Trông em như không còn già đivì tuổi tác, nhưng đôi mắt đã u sầu lại càng nặng vật nài hơn. Tôi ngập hoàn thành một lát, rồi hỏi:- Em gồm còn nhận ra anh không?Em mỉm cười cợt nhẹ nhàng:- Sao lại không chứ? cũng đã lâu rồi, đúng không anh?Giọng tôi trở buộc phải khản đặc:- Em làm cái gi ở phía trên vậy? vì sao em lại ăn mặc thế này?Vai em run lên, rồi em ngồi phịch xuống mẫu ghế đối lập tôi, cố kỉnh giữ cho chính mình thật điềm tĩnh, em đáp:- lúc trước em là bé gái. Sau khoản thời gian gặp anh em là bầy bà. Còn bây giờ… em là đĩ!Tôi im lặng. Một cái điện chạy ngang tim tôi, khiến nó hanh khô lại vàthấy trơ trọi hơn khi nào hết. Tôi vắng lặng rót nước rồi chìa về phía em. Em kéo ly nước về phía mình, rồi mỉm cười với nhấp môi. Tín đồ con gáinày đã từng yêu tôi như điên dại, để rồi chính tôi đã phá vỡ hạnh phúccủa cuộc đời cô ấy. Thiên thần của tôi dù không hề mang tia nắng củangây thơ, nhưng chính bây giờ đây em lại là miếng gương tan vỡ soi vào mắttôi bao hình ảnh phũ phàng mà lại tôi đã gây ra cho em. Tôi nhấp ngụm nướctrong ly của mình. Nước sóng sánh. Tôi rất có thể làm được gì để bù đắp được mang đến em đây? bất chợt nghĩ ra một điều, môi tôi mấp máy, và lời nói chưađược dứt trong suy nghĩ ấy lại trôi chảy rơi ra ngoài:- Em… làm tình nhân anh nhé!Em im thin thít nhìn tôi. Chỗ em có một cái sông đang chảy. Tôi ý muốn ôm trọn con sông ấy vào lòng mình, mặc cho nước cuồn cuộn có thể xiết chặt tôivà nhằm tôi đắm chìm trong hạnh phúc cho đến khi nhận thấy mình đang sắpchết. Em mím môi thật chặt, rồi lại giãn ra. Em mỉm cười trả lời gọnlỏn, mặc đến tôi vẫn trầm dìm trong ngàn cân nhắc miên man:- xuất sắc thôi!Sau hôm đó, em trở thành tình nhân – tín đồ tình của tôi. Tôi ko chophép em lui tới cửa hàng bar nữa, vì không muốn thấy em bị mang ra có tác dụng tròchơi của không ít người đàn ông khác. Em ngoan ngoãn nghe lời. Từng ngày em ở nhà làm chuyên lo việc bếp núc và âu yếm cuộc sinh sống của tôi. Em không thể hay trangđiểm đậm nữa, mà chỉ còn vương một lớp phấn nhạt cùng son môi hồng. Song,điều đó cũng không làm biến hóa gương mặt sẽ chai sạn vì cuộc đời củaem. Tôi sở hữu cho em phần nhiều váy đầm với nhiều họa huyết trông đến là trẻcon. Tôi đổi mới em phát triển thành thiên thần dễ thương và đáng yêu của tôi cùng riêng tôi màthôi.Em vẫn ngủ cùng với tôi, không xay buộc mà là từ bỏ nguyện. Thân thể em sẽ mangnhững con đường cong trả hảo, dẫu vậy làn da trắng như em bé thì vẫn cònnguyên vẹn. Em làm tình giỏi hơn tôi nghĩ. Điều đó nhiều lúc nhắc lại chotôi về thừa khứ tởm hoàng, khiến cho tôi có cảm giác mang nặng tội trạng vớiem nhiều hơn. Em vờ như không để ý. Cùng em không bao giờ ngủ. Mỗi lúc làm tình xong, tôi mệt lử cò bợ ngủ thiếp đi. Nhưng lại khi đơ mình cơ hội nửa đêm vànhìn sang, bao giờ em cũng vẫn thức với vuốt ve con kì lân trên vai tôi.Mỗi lần tôi hỏi em đầy đủ bảo rằng, em làm cố vì bé kì lạm trên vai emmuốn thế…Thời gian lân cận em là khoảng thời hạn hạnh phúc nhất. Em với đếncho tôi một hơi ấm của người yêu. Ngoài ra mà nó còn là một hơi ấm giađình cơ mà tôi sẽ khát khao tìm kiếm. Cửa hàng chúng tôi như đôi vợ ông chồng trẻ mớicưới, hoan hỉ và tràn trề cuồng nhiệt. Em không lúc nào phàn nàn, cũngkhông đòi hỏi tôi đề xuất kể gì về mình. Em phân biệt ở khu vực tôi hồ hết điềuxấu xa mà, ví như như em vẫn tồn tại là cô bé nhỏ ngày trước, chắc chắn em vẫn không bao giờ chấp nhận. Một đêm mưa, sau cuộc mây mưa của chúng tôi, tôi nằm phịch xuống giường, ôm lấy em vào tấm thân è của mình. Nghịch vớimấy lọn tóc bé dại xòa trước mắt, đột nhiên em hỏi tôi:- trường hợp em muốn lấy chồng, anh sẽ làm ông chồng em chứ?Tôi phì cười trả lời ngay:- Làm gắng nào lại cố kỉnh được!Em vặn vẹo:- cố gắng anh không yêu em à?Tôi ngập ngừng đáp:- chưa hẳn không yêu em… Chỉ vì… nếu em không là đĩ…Em im lặng. Tôi cũng im lặng. Giờ đồng hồ mưa rơi càng trở nên ồn ào và thêthảm thừa mức. Chưa khi nào tôi suy nghĩ rằng cuộc đời này tôi sẽ lấy một nhỏ đĩ có tác dụng vợ. Có thể tôi đang yêu em, đang sống mặt em suốt cuộc đời này.Nhưng shop chúng tôi sẽ bắt buộc là vk chồng. Tôi thà không lấy vợ, chứkhông ý muốn lấy một nhỏ đĩ làm vợ. Dù cho tôi yêu thương em khôn cùng nhiều…Những ngày kế tiếp là hồ hết ngày u ám nhất so với chúng tôi. Rất nhiều chuyệntrở nên náo loạn và shop chúng tôi liên tiếp cãi cọ nhau, từ vào bữa cơmcho đến khi đã lên nệm ngủ. Những lần cãi vã, tôi như thấy loại sôngtrong em đang sủi bọt bong bóng ầm ầm như mong mỏi nuốt chửng tôi. Càng như thế, ngọnlửa trong tôi càng rực rỡ mạnh mẽ, càng mong thiêu rụi hết đông đảo thứtrên cuộc sống này. Lúc sức chịu đựng đang vượt quá giới hạn, tôi với em nặng nề lòng kìm chế được suy xét của mình. Cửa hàng chúng tôi sỉ vả nhau, và tiếp đến em thu dọn đồ đạc ra đi. Nhếch mép cười cợt khinh bỉ, tôi thốt ra một lời độcác cuối cùng:- Ừ, tôi đã lấy em có tác dụng vợ… nhưng mà chỉ ví như như em đã không là đĩ!Em câm lặng chú ý tôi. Chiếc sông vào em cuồn cuộn như sắp tuôn trào. Em thu vén nhanh tất cả rồi đóng sập cửa. Tiếng giày cao gót thân thuộc em vẫn nện xuống trên nền lan can gỗ nay nghe chói tai hơn. Tôi ngã mìnhxuống ghế. Cơn tức giận không chất nhận được tôi tạo nên một lời xin lỗi nàovới em. Tôi vẫn hành hạ em suốt bao nhiêu hôm qua với một tràng nhữngngôn từ bỏ tệ hại. Và chắc rằng chúng tôi bắt buộc giải phóng lẫn nhau thì đang tốthơn…Tôi không còn nhớ vẫn bao thọ sau ngày em ra đi. Tôi trở về sống trongcảnh cô đơn lặng lẽ, cuộc sống tôi lại đầy rẫy những con điếm như trướcđó đã từng. Nhưng lúc này tôi không dìu dịu với một con điếm làm sao đượcnữa. Tôi khiến các mụ bầy bà ấy âu sầu và gớm hoàng. Tiếp nối chúng quan sát tôi bằng một góc nhìn sợ hãi, thậm chí không đủ can đảm vây quanh tôi nhưtrước. Ngán chường, tôi kiếm tìm quên trong rượu. Nhỏ dã thú vào tôi đãchiến chiến thắng được linh hồn với trái tim tôi, khiến tôi không còn nhận rađược mình là ai.Tôi sống giữa một nhân loại mà ngày với đêm không khác hoàn toàn nhau là mấy.Chịu đựng được vài tháng đầu, nỗi đơn độc cũng bắt đầu xuất hiện cùng gặmnhấm tôi. Hình hình ảnh về em khiến tôi không chịu đựng đựng được cùng lại uốngnhiều hơn. Nhưng mỗi lần uống, tôi lại thấy em xuất hiện thêm trước khía cạnh tôivới nụ cười hiền dịu. Tôi đưa sang dung dịch lắc. Tuy nhiên cũng không khảquan là mấy, thường chúng chỉ nhằm lại số đông cơn choáng váng dai dẳng đếnnhững ngày sau. Tôi lại nhớ gần như lần em đun nấu cháo cùng pha thuốc mang lại tôi.Hẳn bàn tay đó bây giờ đang ve sầu vuốt hầu hết gã đàn ông khác. Đau đớn, tôidày vò bản thân trong trăm ngàn cách để cứu bản thân khỏi sự cô đơn nhưng vô vọng.Cuối cùng, tôi ra quyết định tìm em. Mặc dù có ra làm sao đi nữa tôi vẫn search em. Tôi ao ước được đắm chìm trong cái sông cuồn cuộn nước ấy.Tôi đi khắp nơi để tìm em nhưng lại không thấy. Tôi đến những quán bar khác cùng hỏi thăm tin tức dẫu vậy cũng không ai biết về em. Em mang lại và đi dìu dịu như cơn gió thoảng, mất tích khỏi tầm tay với của tôi…Một buổi sớm chủ nhật vào lành, một người thanh nữ trẻ đến tìm tôi. Bàấy từ bỏ xưng là y tá của một cơ sở y tế và cần gặp mặt tôi. Tôi xuất hiện mời bàta. Fan thiếu phụ nhìn tôi bằng một góc nhìn buồn rười rượi. Rồi bà tađưa đến tôi một bức ảnh:- cứng cáp anh biết cô gái này chứ?Tôi liếc qua và đơ mình. Là ảnh của em. Sao bà ta lại có được tấm hình ảnh này? còn chưa kịp mở lời, bà ta nói tiếp:- Tôi tìm kiếm được bức hình ảnh này trong bóp của cô ấy ta. Trong số đó có một bức hình ảnh của anh và địa chỉ. Tôi mạo muội tìm về đây để gặp anh…Nói rồi bà ta chìa đến tôi bức hình ảnh thứ hai. Là bức ảnh của tôi thời sinh viên nhưng mà cô ấy đã vô tình chụp lén. Nhấp một ngụm nước, bà ta nói:- Cô ấy cho tìm tôi vào một trong những buổi tối mưa bão. Tôi là láng giềng của côấy, bấy lâu tôi biết cô ấy là cô gái hiền lành lễ phép, nên những khi cô ấyđến tôi vẫn biết là có chuyện chẳng lành. Cô ấy bảo cùng với tôi cô ấy vẫn cóthai tứ tháng nhưng lúc này cô ấy không tồn tại tiền cùng cũng chẳng quenbiết ai. Cô dựa vào tôi vay chi phí hộ và giới thiệu ở đâu có thể phá thaigiúp cô ấy…Tôi sững người. Khẽ rung lắc đầu, hầu hết nếp nhăn trên trán bà ta nhăn lại. Giọng bà trầm đi, nghe như chuẩn bị khóc:- Tôi đã bảo cô ấy thai tư tháng là quan trọng phá đi được nữa. Tôiđã răn dạy cô ấy hết lời dẫu vậy cô ấy ko nghe. Cô ấy vay đầu này đầukia, cũng được chút tiền. Rồi chưa biết nghe ai xúi, cô ấy cho mộtphòng mạch phá thai không tiếng tăm gì mấy. Khi tôi xuất xắc tin với tìm đếnthì cô ấy đã bất tỉnh nhân sự trên bàn mổ. Tiết ra không ít nên chúng tôi không kịpđưa cô ấy đến bệnh viện…Không kìm được nước đôi mắt nữa, đôi vai bà y tá run lên, cùng bà bắt đầukhóc. Tôi như chết lặng đi. Tôi vẫn quá vô tâm không còn biết được rằng em đã với giọt máu của tôi. Tôi đã thiếu hiểu biết được trọng tâm nguyện của em ý muốn được gắn thêm chặt với cuộc đời tôi. Tôi sẽ khinh bỉ em chỉ vày em là một con đĩ, nhưng lẽ ra tôi phải oán thù trách mình vì chủ yếu tôi sẽ hại cuộc sống em.Đau xót, khổ sở, tôi chú ý lên bức tường nơi chiếc giường tôi đã từng cónhững cơn mê với em. Nắng và nóng hắt từ hành lang cửa số trải xuống giường. Tôi lưu giữ lànda trắng hồng lúc thiên thần của tôi ngồi dưới ánh nắng. Tôi nhớ nhữnggiọt nước đôi mắt của em khi tôi trở thành em trở thành lũ bà.

Xem thêm: Đọc Truyện Hệ Thống Tự Cứu Của Nhân Vật Phản Diện

Cục cưng củatôi vẫn ra đi, có theo nụ cười và giọt huyết của tôi…Kì lạm trên vai tôi chưa bay đi. Dẫu vậy kì lân trong lòng tôi đã mất nữa…