Thế Giới Vô Hình Mật Tông

*
*
Nếutu Mật tông, mối quan hệ giữa mình cùng thần linh gồm phátra tín hiệu, nên muốn kêu vị nào, chỉ hiểu câu thần chútương ưng thì vị thần kia tới cùng với ta. Còn người bắtchước đọc thần chú, dù có đọc từng nào lần, cũng chẳngcó vị như thế nào tới.

Trênbước mặt đường tu hành trải qua rộng 60 năm, tôi vượtqua được rất nhiều chướng duyên với thành tựu những Phậtsự bởi Giáo hội phó thác ở những thời kỳ khác nhau, tôi xinchia sẻ mang lại quý vị một số kinh nghiệm. Trước nhất, sởdĩ có tác dụng được một số việc, vì đối với các bậc tôn trưởngthường call là thầy Tổ, tôi đã có lòng kính trọngtuyệt đối. Thầy Tổ là người nối sát ta cùng với chư Phật;nếu thiếu sự tôn nghiêm thầy thì quan hệ giữa ta vàthế giới vô hình đã biết thành đóng bí mật lại, chỉ còn quan hệtrên hiệ tượng mà thôi.

Bạn đang xem: Thế giới vô hình mật tông

Tônkính thầy Tổ là lòng tin trân trọng thân con bạn vàcon người. Đôi khi những thầy trẻ cho là thầy Tổ củamình không học tập ở trường lớp, không tồn tại học vị, yêu cầu tỏý coi thường, nhận định rằng thầy mình ngần ngừ gì; sẽ là sựsai lầm to của người có học, dẫn đến sự thất bạitrên con đường hoằng dương Chánh pháp.

Mặcdù không học tập trường lớp, nhưng những vị thầy Tổ sinh sống trongChánh pháp với phát huy được căn lành, bắt buộc đã tạo ra đượcsự nối kết thâm thúy với Phật mà bọn họ không thấy được.Tôi thường suy nghĩ trong các thời kỳ cực nhọc khăn, các Ngàilãnh đạo được Tăng Ni cùng Phật tử là phụ thuộc vào điều gì.Từ đó, tôi học tập được ở những bậc thầy Tổ những điềukhông tất cả trong sách vở. Thiệt vậy, Thầy của mình là Hòa thượngTrí Đức trình độ văn hóa không cao, dẫu vậy tôi cực kỳ kínhtrọng Ngài về pháp hành. Từ khi tôi còn sống điệu tại Tổđình Huê Nghiêm, tôi thấy ngày nào sau khoản thời gian Tăng chúng tụngthời tịnh thổ xong, xuống nghỉ, thì Hòa thượng tiếp tụclạy sám hối hận và ngồi thiền, trì chú. Thời khóa công phukhuya của chúng tôi dưới một tiếng, mà lại thời khóa củaNgài cho hai, cha tiếng; tức là Ngài có tinh thần và cănlành mới thể nghiệm Phật pháp được như vậy. Ngài lạyPhật với ngồi thiền không mệt mỏi, còn trì chú thì khônghiểu nghĩa, tuy thế Ngài vẫn tinh tấn đọc. Làm thế nào chúng tabiết thời gian đó những Ngài nghĩ về gì, fan thường không thểbiết được.

Chúngta thường đặt vấn đề việc tu học của fan tu là Tamvô lậu học, chưa phải học ngữ ngôn văn tự. Chúng ta lầmvô lậu học với học ngữ ngôn, phải nghĩ rằng học tập đượcvài bộ kinh là đọc biết Phật pháp rồi. Theo tôi, họcngữ ngôn là vấn đề bình thường. Còn học pháp vô lậu thìngồi yên hàng tiếng đồng hồ mà tạo được lực tác động của tâmmình một cách giỏi đẹp bắt đầu quan trọng; nếu không có mốiquan hệ vô hình, chúng ta không thể ngồi yên ổn được. Thậtvậy, đọc sách lâu, hoặc học những thì ko khó, nhưngngồi yên vĩnh viễn được thì không đối kháng giản. Ngồi lặng lâudài được là vận động nội vai trung phong của fan đó phảicó mối tương tác vô hình, điện thoại tư vấn là định vô lậu.

Cácbậc Thầy Tổ không tồn tại bằng cấp, nhưng các Ngài trụ địnhvô lậu được. Còn họ chỉ học suông về giới địnhhuệ trên lý thuyết, trên ngữ ngôn văn tự nhưng mà thôi. Nếugiới là giới điều, định là ngồi yên với huệ là hiểubiết, thì như vậy có phải là Tam vô lậu học hay là không ?

Giớiđiều là phương tiện của Đức Phật chế ra nhằm ngăn chặnnhững sai lạc của bạn sơ cơ học tập đạo. Như vậy, giớiđiều dùng để làm ràng buộc nghiệp của bọn họ mà thôi, chứchưa yêu cầu là giới vô lậu của Phật. Giới thể vô lậuvà giới tướng tá vô lậu new quan trọng. Người có giới đứcthì tướng siêu trang nghiêm và tâm thanh tịnh. Bọn họ giữgiới, nhưng cảm xúc bị giới ràng buộc mình thì chỉ làhàng sơ tâm; giả dụ chấp mãi như vậy, chẳng thể học đượcvô lậu giới thể.

Giớithể là tự tâm hoàn toàn thanh tịnh, đề xuất hiện tướng mạo trangnghiêm tác động cho người trông thấy phải phát trung khu Bồđề. Điển hình là khi Đức Phật tu đắc giới thể, việchành đạo của Ngài không giống với thời hạn Ngài còn là một Sa mônmà giới thể không thanh tịnh. Cơ hội đó, năm bằng hữu Kiều TrầnNhư còn phê phán Ngài cố kỉnh này cụ nọ, ko bằng các ôngtu hành giữ giới nghiêm túc. Kiều è cổ Như nghĩ về ông tu lâu,lớn tuổi, rất nghiêm túc giới luật; cơ mà thật ra như vậymới chỉ với ở phương tiện vẻ ngoài mà thôi.

KhiĐức Phật đắc giới thể vô lậu, cũng vẫn luôn là Ngài, nhưngtướng trang nghiêm giải thoát hiện tại ra. Vì chưng vậy, dịp Phậtđến độ năm bằng hữu Kiều trằn Như, bọn họ định ko chàoNgài, không tiếp chuyện Ngài; vày họ nghĩ rằng trước kiaPhật ko tu nổi khổ hạnh, mới bỏ đi. Cơ mà khi trôngthấy tướng mạo trang nghiêm tịnh tâm của Phật, họ tự độngkính trọng với đảnh lễ Ngài. Đó là ý thiết yếu mà tôi muốnnhắc những thầy trụ trì.

Nhiềukhi bọn họ dạy đệ tử, hay nói chuyện với bổn đạo, nghĩrằng bọn họ không tốt, không trang nghiêm, không giữ lại giới, khiếncho ta bi thảm phiền, bực tức, răn đe. Làm bởi vậy rất bấtlợi trong đạo. Trước khi răn doạ người khác, đề nghị răn đetánh bi tráng phiền, bực tức của chính mình trước đã. Ta khôngtrang nghiêm, không có giới đức thì không thể dạy đượcngười; vì chưng ta đã mang đến họ cái bi thương phiền, bực tức, chứkhông yêu cầu cho Phật pháp. Tánh thanh tịnh, trang nghiêm mớilà Phật pháp. Vì vậy, yêu cầu rèn luyện giới thể thanh tịnh.Đức Phật dạy rằng bạn không đắc A la hán, thì khôngđược đi khất thực. Phật chống cấm vấn đề này ngay tự LộcUyển, vì chưng mang tướng không trang nghiêm và trung ương không thanh tịnhmà bước vào đời sẽ tạo nên ngoại đạo khinh chê, tạo nên đànviệt mất tín tâm. Thời gian bấy giờ, chỉ tất cả Đức Phật cùng KiềuTrần Như được đi khất thực để nuôi bốn tín đồ cònlại. Với trong mùa an cư đầu tiên, năm anh em Kiều è Nhưđều đắc quả A la hán, nghĩa là trung khu đã thanh tịnh cùng tướngtrang nghiêm, Đức Phật bắt đầu dạy rằng từng thầy đi mộtphương nhằm giáo hóa bọn chúng sinh, hai người không đi thông thường mộtđường.

Tâmthanh tịnh đi vào đời tác động cho người phát trọng điểm và tướngtrang nghiêm tạo cho cuộc đời xuất sắc đẹp hơn. Do vậy, XáLợi Phất là nhà hùng biện tuyệt nhất thời bấy giờ, khi trôngthấy Mã chiến hạ Tỳ kheo im lặng cố bình bát bước vào làng, Xá Lợi Phất cứ nhìn dáng đi của Mã chiến hạ mà đi theo. Vàmột người muốn tranh cãi xung đột hơn chiến bại như Xá Lợi Phất bắtgặp chổ chính giữa thanh tịnh của Mã Thắng, sẽ thu hút trọng tâm ông, làmcho ông thanh tịnh theo.

Dovậy, thầy Tỳ kheo trọng tâm thanh tịnh rồi, ai có nhân duyên thấyhọ, tự nhiên và thoải mái được an lạc; kia là bài bác thuyết pháp vô ngônrất quan trọng đặc biệt trên cách đường tu. Chính vì vậy mà lại XáLợi Phất từ vứt vị trí giáo nhà của ông để đi theoMã chiến thắng về tịnh xá, nghĩa là trọng điểm của Mã chiến thắng đã dẫnXá Lợi Phất về cùng với Phật và chổ chính giữa ông được trung ương bao dungcủa Đức Phật nuôi chăm sóc đến cứng cáp trên đườngđạo. Phát âm điều này, chúng ta mới thừa nhận ra ý nghĩa sâu sắc trongkinh Pháp Hoa về lời tâm huyết của Xá Lợi Phất thốt lêntự đáy lòng với Đức chũm Tôn rằng: Ơn béo của ThếTôn, bé không thể thường đáp được. Dù cho có dùng đầu đội,hai vai cõng vác trong nhiều kiếp, bé cũng ko trả đượcơn này. Lý do Xá Lợi Phất nói như vậy, ơn này là ơngì, Ngài nhận được gì trường đoản cú Phật?

Thiếtnghĩ trên bước đường tu xuất gia học tập đạo, trường hợp chúngta không sở hữu và nhận được gì trong Phật pháp, thì quả là uổngphí cả cuộc sống tu của mình. Nghe Xá Lợi Phất thốt lênnhư vậy, chúng ta có suy nghĩ. Nhìn vẻ ngoài thấy Xá LợiPhất góp sức cho Đức Phật hết sức nhiều; nhưng quan sát bề trongthì Xá Lợi Phất phân biệt rằng dù là làm suốt đời choPhật, ông cũng không thường đáp được công ơn của Phật.Riêng bọn chúng ta, chỉ làm một việc nhỏ tuổi thôi sẽ cảm thấymệt nhọc, thấy bản thân hy sinh rất nhiều cho đạo. Suy nghĩ nhưvậy là sai lầm lớn, chẳng thể đến cùng với đạo được.

Chúngta phải nhận biết ơn béo của Đức cố kỉnh Tôn. Ngài Nhật Liênnói rằng trong tư ơn mà Đức Phật đưa ra là ơn phụ vương mẹ,ơn Thầy bạn, ơn quốc dân thủy thổ cùng ơn bầy na tín thí,tuy bốn ơn này quan tiền trọng, tuy nhiên còn ơn thứ năm là ơn Tambảo đặc biệt quan trọng hơn. Vị nếu thiếu ơn Tam bảo, họ sốngrồi chết, trải qua vô số kiếp cũng là chúng sinh nhức khổtrong sinh tử. đề xuất nhờ ơn Phật đã cứu bọn họ thoát khỏinhà lửa tam giới. Vì vậy, tuy tư ơn kia hỗ trợ cho chúng tatrưởng thành bên trên cuộc đời, mà chúng ta không quên, nhưngơn vắt Tôn new đưa họ ra ngoài sinh tử và dạy chochúng ta giới định huệ vô lậu, để chúng ta ra ngoài ngụctù tam giới.

Từơn Thầy Tổ, tiến xa hơn, nhớ mang lại ơn Phật vô cùng lớnlao, phải hàng môn sinh Phật đều mong ước được thấy Phậthiện hữu bên trên cuộc đời; nhưng đó chỉ là cầu mơ màthôi, để cho Ngài Trí Giả phải thốt lên rằng :

Phậttại cố gắng thời té trầm luânKimđắc nhân thân, Phật nhập diệtÁonão từ thân đa nghiệp chướngBấtkiến Như Lai kim dung nhan thân.

Xem thêm: Tổng Hợp +20 Mẫu Chân Bàn Tròn Đẹp Dễ Sử Dụng, Bàn Tròn Nhà Hàng

Nghĩalà lúc Đức Phật mở ra trên cuộc sống này, chúng tađang trầm luân trong sinh tử. Đến khi mình trồi lên làm cho người,thì Phật đã vào Niết bàn. Rất bi lụy vì nghiệp chướngmình nặng trĩu quá, cần không phát hiện kim sắc thân của NhưLai.

Nhưngkỳ diệu thay, khi Trí trả nói lên câu này, thì Ngài thấyđược kim thân Phật và hội Linh Sơn chưa tan. Điều này gợinhắc bọn họ khi chổ chính giữa tha thiết nhắm đến Phật, ta đã thấyđược đa số gì mà lại người thông thường không thể thấy.Thật vậy, người đời thấy chúng ta tu hành rất khổ, họtội nghiệp đến ta; mà lại tại sao bọn họ tu được. Hoặc ngườita thắc mắc lý do Đức Phật sống cuộc sống nhung lụa,giàu sang, vui tươi mà lại bỏ ngai vàng để gia công Sa môn,sống long dong rày phía trên mai đó. Phải ghi nhận nếp sống langthang của Đức Phật trong sáu năm tra cứu đạo, năm năm khổhạnh vùng rừng già, đó là thời kỳ nhưng Đức Phật sốnghuy hoàng nhất. Còn thời gian Phật ngơi nghỉ cung quà điện ngọclà Ngài vẫn ở trong lao tù tù tam giới.

Ýthức được như vậy, họ mới thích tu. Tất cả mọiquyền lợi trần gian chỉ ràng buộc chúng ta, giết bị tiêu diệt chúngta, đẩy họ vào phiền não, khổ đau mà thôi. Ngườiđời còn nói rằng càng cao danh vọng càng dày gian lao. Danhvọng và quyền hạn trói chặt chúng ta, tạo cho phiền nãomình luôn khởi lên và sau cuối đẩy chúng ta vào tam đồkhổ. Trong lúc làm Sa môn, sinh sống đạm bạc, có hôm nhịn đói,nhưng cuộc sống thường ngày rất an lạc. Ai vui cùng với đạo pháp, thíchhạnh Sa môn, mới thấy được đạo.