Tối cường triệu hoán sư

Tác giả:Hà Lam Thể loại: trùng sinh, dị cầm đại lục, ma pháp, chăm sóc thành, báo thù, nhân thú, thăng cung cấp lưu... More


You are reading

TỐI CƯỜNG TRIỆU HOÁN SƯ

Science Fiction

Tác giả:Hà Lam Thể loại: trùng sinh, dị gắng đại lục, ma pháp, dưỡng thành, báo thù, nhân thú, thăng cấp cho lưu, cường cường, 1×1, tuy vậy khiết, HECP: Lô...

Bạn đang xem: Tối cường triệu hoán sư


Nghìn năm trước, địa vị của triệu hoán sư cùng hồn sư trên đại lục là song song, cung điện cao nhất đại lục được phân tách làm Triệu Hoán điện và Hồn điện.

Nhưng theo hồn sư dần dần nghiên cứu để người bình thường cũng có thể điều khiển hồn thú, mà triệu hoán sư vẫn như trước dựa vào huyết mạch truyền thừa, so sánh nhị bên, triệu hoán sư dần dần điêu linh, cuối cùng bị Hồn điện chậm rãi thôn tính, đến trăm năm trước, triệu hoán sư đã trở thành chó nhà có tang, phần lớn người sống sót đều ở trong bóng tối tham sống sợ chết, tía chữ triệu hoán sư này dần dần bị đại lục ngăn cấm, vậy nên đến đời Trang Dịch, phụ vương mẹ mất, ngay cả triệu hoán sư là cái gì, làm thế nào thức tỉnh hắn cũng không biết.

Chẳng trách kiếp trước Thượng Thanh Vân đã lấy được máu của hắn cùng hộp linh lung từ lâu, lại vẫn không có động tĩnh, thẳng đến lúc đại chiến giữa nhân loại và dị ma bùng nổ đến giai đoạn gay cấn, mà Trang Dịch lại trùng hợp "chết", hắn mới dám công bố thân phận "triệu hoán sư" của Tưởng Tuyên mang lại mọi người.

Trang Dịch chậm rãi ra khỏi vườn săn thú, bất tri bất giác(1), một ngày thế trôi qua, lúc này đang là sáng sớm, Trang Dịch vừa trở về chỗ tránh mưa lúc trước, trong lòng vừa âm thầm lên kế hoạch bước kế tiếp nên làm thế nào.

Mục đích lớn nhất của hắn kiếp này, không ngoài trở nên mạnh mẽ, không chỉ không bị người đạp dưới lòng bàn chân châm chọc cười nhạo, mà khi dị ma tấn công tới, Trang Dịch cũng hy vọng bản thân có vài phần năng lực tự vệ.

Bởi vậy, Trang Dịch quyết định, đầu tiên hắn phải đến học viện Bardon học tập.

Học viện Bardon là học viện tốt nhất trong cha học viện lớn trên đại lục, bên vào tập hợp các loại thiên tài, lão hùng hậu, Trang Dịch dùng thân phận hồn sư đi vào, nhất định có thể có được sự chỉ dạy tốt nhất, mà đối với nhị kẻ tiện nhân ra vẻ đạo mạo Thượng Thanh Vân cùng Tưởng Tuyên kia, dưới tình huống không ảnh hưởng bản thân trở nên mạnh mẽ, Trang Dịch cũng không ngại làm đến bọn họ không thoải mái.

Dựa theo trí nhớ truyền thừa, Trang Dịch biết được, huyết mạch triệu hoán sư trực hệ như hắn, tinh thần lực trước khi thức tỉnh càng thấp, sau thời điểm thức tỉnh càng có thể bộc phát ra lực lượng tinh thần siêu cường, đồng dạng, bởi vì tinh thần lực tăng mạnh, quá trình thức tỉnh sẽ đặc biệt đau đớn. Trong tình huống bình thường, triệu hoán sư trước lúc thức tỉnh có tinh thần lực thấp hơn 5, sau khoản thời gian thức tỉnh xác suất tinh thần lực vượt qua 90 là rất lớn!

Thượng Thanh Vân có tinh thần lực tiên thiên là 85, cũng đã được trường học coi là bảo bối, Trang Dịch khó có thể tưởng tượng tinh thần lực 90 sẽ với đến mang đến mọi người rung động như thế nào.

Nhưng mà dù sao Trang Dịch cũng là triệu hoán sư không được phép tồn tại, vào trường học cao điệu như vậy có lúc chết thế nào cũng không biết. Rất may, tác dụng của hộp linh lung lúc này lại hiện ra, sử dụng phương pháp đặc thù, hộp linh lung có thể giúp Trang Dịch bít dấu một phần chỉ số tinh thần lực, nhưng mà cụ thể có thể áp chế bao nhiêu, còn phải coi năng lực của Trang Dịch.

Đồng thời, hộp linh lung cũng là chìa khóa mở ra bảo vật gia tộc triệu hoán sư để lại mang đến Trang Dịch.

Hiện tại td thiếu nhất không phải cái khác, chính là tiền! Bởi vậy, sau khoản thời gian ra khỏi vườn săn thú, Trang Dịch lập tức đi đến ngân hàng.

Nhưng mà Trang Dịch không nghĩ đến, hắn vậy mà lại gặp phải vị thúc thúc vừa mới đuổi hắn ra khỏi nhà cơ ở chỗ này.

Trên đại lục Ade, số tiền nhỏ hầu hết mọi người đều để vào nhà tự mình giữ, chỉ có một khoản vượt qua mười vạn mới gửi vào ngân hàng giữ tiền, bởi vậy người ra vào ngân hàng, không ai không phải quần áo hiển quý.

Trang Dịch một bộ quần áo giá rẻ, mới đi đến cửa ngân hàng, đã bị người ngăn lại.

Bảo vệ liếc mắt liền nhìn ra quần áo giày toàn thân Trang Dịch cộng lại cũng không đủ nhị mươi, đối với người như vậy, hắn tại chỗ không chút vì dự ngăn Trang Dịch lại, mặt không nắm đổi nói: "Xin lấy ra bằng chứng ở ngân hàng này của ngươi."

Hộp linh lung của Trang Dịch là bằng chứng ngân hàng đặc thù, ở trước mặt mọi người, Trang Dịch tự nhiên không tiện lấy ra, nhưng mà hắn rõ ràng vì sao bảo vệ ngăn hắn lại, lúc này nếu làm ra dáng vẻ cẩn thận, ngược lại sẽ bị đuổi đi, Trang Dịch nhíu mày, ngẩng đầu, sắc mặt không vui nhìn bảo vệ: "Ta sử dụng chính là vật phẩm đặc thù, há là ngươi có thể thấy, sở hữu ta đi vào gặp người phụ trách của các ngươi."

Trang Dịch từng sống ở Bardon vài năm, lại từng ra chiến trường, đã sớm không phải thiếu niên mười sáu tuổi bình thường, lúc hắn nói chuyện, mặc dù một thân đơn giản, nhưng khí thế cơ ngược lại dọa người.

Bảo vệ làm canh cổng ở ngân hàng nhiều năm, cũng là gặp qua một số kẻ có tiền lại cố ý thích ăn mặc như ăn mày, thấy Trang Dịch không giống thiếu niên bình thường, mặc dù ăn mặc rách rưới, làn domain authority lại vô cùng đẹp, như là được tỉ mỉ bảo dưỡng, hơn nữa khí sắc rất tốt, vừa nhìn đã biết cuộc sống hàng ngày không hề cực khổ, liền mang Trang Dịch vào bên trong, trong lòng âm thầm nghĩ, nếu ranh nhỏ này dám gạt người, lát nữa tuyệt đối đến hắn sống không được chết không xong.

Mà sau lưng Trang Dịch, Trang Ân, đường đệ trên danh nghĩa của Trang Dịch nhìn chằm chằm phương hướng hắn rời đi, kéo kéo ống tay áo phụ thân: "Cha, nhỏ không nhìn lầm chứ, người cơ hình như là Trang Dịch!"

Trang Tuyền, thúc thúc Trang Dịch nghe vậy, ngẩng đầu nhìn lên, đúng lúc trông thấy cảnh Trang Dịch được đưa vào bên trong, nhất thời cả kinh.

Sau khi Trang Dịch thức tỉnh, chiều cao có ráng đổi rất nhỏ, nhưng thân hình lại không nuốm đổi bao nhiêu, hơn nữa mặc còn là quần áo ngày hôm qua, Trang Tuyền lập tức khẳng định, đây nhất định là Trang Dịch.

Thấy Trang Dịch lại có thể vào ngân hàng trước cả bọn họ, thậm chí còn là bảo vệ tự mình mang vào, trong lòng Trang Tuyền lập tức nghĩ nhiều.

Cha mẹ Trang Dịch là những hồn sư có tiền, lúc đem Trang Dịch giao mang đến Trang Tuyền nuôi dưỡng, nhìn trúng là lão bà của hắn không thể sinh con, cho rằng hắn sẽ đối đãi Trang Dịch như bé đẻ, vì vậy đã mang đến hắn hơn mười vạn. Nhưng không nghĩ đến, chỉ một năm, lão bà Trang Tuyền chết, hắn cưới một người khác, trong năm năm ngắn ngủi sinh ra tía đứa nhỏ trai, Trang Tuyền nhất thời nổi tâm tư khác, hắn gửi hơn mười vạn này vào ngân hàng, luôn luôn không nỡ dùng một đồng lên người Trang Dịch, ngay lập tức cả nam nhi hắn cũng phải theo sống cuộc sống khổ cực.

Thẳng đến khi Trang Dịch bị cho rằng là phế vật, hắn cho là nuôi Trang Dịch mười sáu năm, hẳn cũng đủ rồi, liền đuổi Trang Dịch đi, nhỏ lớn nhất của hắn cũng chỉ nhỏ hơn Trang Dịch một tuổi, sang năm sẽ trắc nghiệm tinh thần lực, mang lại nên hắn quyết định hiện tại tới lấy tiền, người một nhà đàng hoàng qua cuộc sống tốt.

Lại không nghĩ tới bây giờ gặp phải Trang Dịch ở trước ngân hàng.

Chẳng lẽ thân phụ mẹ Trang Dịch chưa chết, hoặc là thực ra còn để lại ít đồ đến Trang Dịch, nhưng hắn lại không biết?

Trang Tuyền lập tức kéo nam nhi Trang Ân đến bên cạnh thấp giọng dặn dò vài câu.

Mà bên kia, dưới sự hướng dẫn của bảo vệ, Trang Dịch gặp được người phụ trách ngân hàng. Bởi vì là vào phòng bên trong ngân hàng, bốn phía cũng không có người nào, Trang Dịch liền lấy hộp linh lung ra.

Nhưng mà để đề phòng thân phận bại lộ, Trang Dịch làm thay đổi rất nhỏ bề ngoài hộp linh lung, thế giới này có nhiều loại hộp, triệu hoán sư đã biến mất bao nhiêu năm, cứ như vậy cơ bản sẽ không có ai mang đến rằng Trang Dịch là triệu hoán sư.

Người phụ trách ngân hàng thấy Trang Dịch mở hộp linh lung, thôi động bảo thạch bên vào biến thành một hình dạng khác, lập tức liền xác nhận thân phận Trang Dịch.

Kiểu nắm giữ vật phẩm đặc thù đến ngân hàng gửi tiền này, chỉ có một số người sử dụng cấp cao nhất mới có loại tư cách này, bởi vậy, hình dạng của những vật phẩm đặc thù này đã sớm được người phụ trách học thuộc.

Thật ra bản thân những vật phẩm đặc thù này đã là một loại bảo vật, chỉ có người nắm giữ chân chính được công nhận mới có thể thôi động, bởi vậy người phụ trách lập tức nắm đổi sắc mặt, đứng dậy nhiệt tình dẫn Trang Dịch lên lầu, đổi một người cấp cao hơn đón tiếp td.

Tuy rằng nhân viên cao cấp này diện mạo không đẹp, nhưng mà Trang Dịch vừa nhìn, lập tức liền phát hiện, người như người bình thường này lại là một hồn sư rất mạnh.

Trang Dịch có gớm nghiệm kiếp trước, hơn nữa kiếp này tinh thần lực cực cao, bởi vậy giác quan cực kỳ nhạy cảm, nhân viên cao cấp trước mắt này mặc dù mặt cười ôn hòa, nhưng lại không phải một người hiền lành.

Nhưng mà cũng may, Trang Dịch chỉ là đến lấy đồ bản thân nên được. Mặc dù ngân hàng là Hồn điện hiện tại tổ chức, nhưng tiền của mà triệu hoán sư gửi vào ngân hàng vẫn không hề bị phát hiện, Trang Dịch yên tâm, đi theo nhân viên ngân hàng tới tầng cao nhất.

"Trong tầng cao nhất có bày trận pháp, chỉ có người có tài sản ở bên trong mới có thể đi vào, khách nhân tôn kính, mời!"

Trang Dịch nhìn hành lang u nhã tĩnh mịch phía trước, chậm rãi bước chân ra.

Khi Trang Dịch đã đi ra được mười bước, một luồng ánh sáng từ dưới mặt đất cất cánh lên, sau khi va chạm vào thân thể Trang Dịch, lại nhu hòa không có chút cản trở nào.

Nhân viên cao tầng của ngân hàng ở cách đó không xa thấy thế, lúc này mới hoàn toàn thật sự tin tưởng, thiếu niên ăn mặc rách rưới này, thật là một vào những khách hàng cấp cao nhất của ngân hàng, cũng đại biểu... Chỉ riêng tài sản một mình hắn nắm giữ, thậm chí không thua thảm gì thế gia thanh danh hiển hách trên đại lục này!

Hẳn là nhỏ cháu thế gia nào ra ngoài rèn luyện thành công, mang lại nên được khen thưởng đi vào trong tài sản của gia tộc lấy tiền, vừa rồi hắn có thể cảm nhận được tinh thần lực cực cao của thiếu niên trước mắt này, có lẽ lại một thiên tài sắp sửa ngang trời xuất thế!

Trang Dịch cũng không biết người đứng phía sau hắn suy nghĩ cái gì, hắn đi về phía trước thêm năm bước, hộp linh lung lập tức phát ra ánh sáng hơi yếu, một căn phòng vào đó cũng tản mát ra ánh sáng giống như hộp linh lung. Một giây sau, cảnh vật bốn phía quanh Trang Dịch đều cầm cố đổi, hắn bước vào một không gian độc lập!

Đứng ở đỉnh núi trơ trọi, mở to hai mắt nhìn núi non liên miên chập chùng bốn phía, mỗi một ngọn núi đang con quay về phía hắn, đều có một cửa động tối đen, nhìn qua có chút dọa người.

Trang Dịch trước đây chỉ từng nghe nói về loại không gian này, phải do chiến hồn sư phá vỡ không gian mở ra một khu vực vực độc lập, ngự hồn sư củng cố không gian, phụ hồn sư thành lập không gian bên trong mới có thể hình thành một không gian độc lập, không nghĩ đến hôm ni lại có thể tận mắt nhìn thấy một.

Nhớ lại sự phồn vinh cùng mạnh mẽ cha hệ tập trung trên một người năm đó của triệu hoán sư, thành lập một không hình như cũng ko có gì ghê gớm. Chỉ là không gian này có chút đơn sơ mà thôi, chỉ sợ là vị năm đó lâm thời lập ra, về sau không ai tu sửa, vẫn duy trì hình dạng này đến bây giờ.

Trang Dịch tùy ý lựa chọn một đỉnh núi gần nhất rồi đi vào, vào trong hang động, lập tức nhìn thấy khắp động đều là gương, Trang Dịch thiếu chút nữa bị chói mù mắt, thấy bên vào chỉ có mỗi gương, Trang Dịch liền đổi một đỉnh núi khác đi vào, khi thấy bên vào tràn đầy quần áo, hơn nữa từng bộ đều chế tác tinh xảo, ngay cả từng đường may bên rìa cũng vô cùng tinh tế, thậm chí còn có quần áo các lứa tuổi, giới tính, cùng với các chức năng khác nhau, Trang Dịch nhất thời á khẩu không nói được gì, đồng thời cũng đã rõ ràng, trong từng đỉnh núi này, cất giữ đều là thứ giống nhau.

Trang Dịch đại thể coi lướt qua mỗi đỉnh núi một lần, lúc phát hiện ngay cả bát đũa cũng đặc biệt thành lập một ngọn núi, Trang Dịch suy nghĩ một chút, lập tức hiểu chuyện là như thế nào.

Thời điểm thân phận triệu hoán sư còn ngang hàng với hồn sư, tài lực dồi dào hơn hồn sư chẳng biết bao nhiêu lần, mặc dù đại đa số những tiền tài này đã bị hồn sư chia cắt, nhưng cũng may là cất giữ được một phần, những vật dụng hàng ngày này vốn chính là định để lại mang lại đời sau sử dụng, chỉ tiếc gia tộc triệu hoán sư càng ngày càng ít, đến đời Trang Dịch, thậm chí chỉ còn một mình hắn. Chỉ một người dùng toàn bộ đồ dùng trong không gian này, tự nhiên cảm thấy có chút nhiều.

Nhưng mà đợi Trang Dịch tinh tế kiểm tra hết một lượt những đỉnh núi này, trong lòng cũng vô cùng mừng rỡ, bởi vì những thứ này, kể cả vật dụng hàng ngày, đều không phải để lại vô ích, không chỉ chế tác tinh tế, trọng điểm là, mỗi một cái lại đều có một chút tác dụng.

Ví dụ như trong đống lớn quần áo, có một số trừ mỹ quan, còn có tác dụng bảo vệ, một số bát đũa, trừ chế tác tinh tế khéo léo, có thậm chí có thể kiểm độc.

Đáng tiếc duy nhất chính là, bên vào lại không có cất giữ những thứ thực dụng như kim tệ tốt tinh tạp gì đó.

Nghĩ đến có lẽ năm đó khi hồn sư tập kích, thứ bị cướp đầu tiên chính là kim tệ, bởi vậy các triệu hoán sư có thể mang đi cũng chỉ có những vật phẩm nhìn như vô dụng này, mà tinh tạp, thì là đến sau khi hồn sư thống nhất đại lục mới có, tự nhiên là không có.

Trang Dịch quyết định, đồ dùng hàng ngày sau này đều không cần dùng tiền mua, toàn bộ lấy ở nơi này là được rồi.

Trang Dịch tìm được duy nhất một vòng tay màu đỏ có thuộc tính không gian từ trong hang động chứa đồ trang sức, bên trong có không gian chừng nhì mươi mét khối, đầy đủ mang đến Trang Dịch gửi một số đồ dùng sinh hoạt, nam nhân có vòng tay hình như hơi nữ khí một chút, nhưng may mà cái vòng này có thể cố gắng đổi kích thước, Trang Dịch teo nó lại đến nhỏ nhất, nhìn qua như đeo một sợi dây màu đỏ vậy.

Lấy một số nhu yếu phẩm sinh hoạt mang đi, Trang Dịch bắt đầu cân nhắc sau này nếu cần tiền gấp mà nói, có thể đem đồ ra ngoài đi bán đấu giá.

Đợi lúc Trang Dịch ra khỏi không gian, trở lại ngân hàng, ánh mắt nhân viên ngân hàng nhìn về phía Trang Dịch cũng đã không giống lúc trước, có chút tôn kính cũng có chút quái dị, dường như không nghĩ ra, vì sao kẻ có tiền như hắn lại ăn mặc còn không bằng bình dân thông thường.

Trang Dịch cũng không để bụng, đi theo nhân viên trở lại dưới lầu, đúng lúc hắn định rời đi, một bóng người đột nhiên chạy đến trước mặt hắn.

Xem thêm: Truyện Cổ Tích: Quả Bầu Tiên

Trang Dịch ngẩng đầu nhìn lên, hai bố giây sau mới phản ứng được, không phải ai khác, chính là đường đệ nhỏ hơn hắn một tuổi, Trang Ân.

(1) Bất tri bất giác: thình lình, vô thức, không thể nhận thấy, không cảm nhận được, khi phát hiện ra thì đã xảy ra rồi