Câu chuyện buồn về tình nghĩa vợ chồng này có thể cứu vãn nhiều cuộc hôn nhân

Tôi đang không kìm được nước mắt lúc đọc mẩu truyện này. Đơn giản lắm nhưng điều đó giúp tôi tin cẩn vào tình yêu với thấy trân trọng hơn đông đảo gì mình vẫn có.

Bạn đang xem: Câu chuyện buồn về tình nghĩa vợ chồng này có thể cứu vãn nhiều cuộc hôn nhân


Anh chị cho với nhau bằng tình dịu dàng chân thành, thừa qua từng nào khó khăn thách thức suốt 3 năm yêu thương nhau. Ngày rước nhau, các bước của cả anh với chị đều bất cập định yêu cầu vô cùng trở ngại và chật vật. Nỗi lo toan về cuộc sống và gánh nặng cơm áo gạo tiền khiến anh chị không ít lần biện hộ vả và xô xát.

Thế nhưng, những khó khăn ấy dần dần cũng qua đi. Anh tra cứu được các bước tốt hơn, thu nhập cá nhân ổn định, chị cũng đều có một công việc mới để để phụ giúp anh trang trải cuộc sống gia đình.

Tháng ngày cứ qua đi, anh chị em đã tất cả nhà, tất cả chút vốn liếng để dành riêng và tất cả những người con thật xinh đẹp, ngoan ngoãn. Ngẫm lại sát 10 năm đem nhau, niềm hạnh phúc có, nước đôi mắt cũng ít nhiều nhưng anh chị vẫn đồng hành và ngọt ngào nhau hết mực.

Cuộc sinh sống của anh chị cứ tưởng từ nay về sau sẽ được bình yên, niềm hạnh phúc như vậy. Ngờ đâu số phận trớ trêu đã khiến hạnh phúc đó rẽ ngược ra 1 phía khác mà lại chẳng ai hoàn toàn có thể ngờ mang đến được.

Hôm ấy là ngày sinh nhật của chị, anh định sẽ dành cho chị một bất thần để miêu tả tình yêu thương của anh giành riêng cho chị. Anh xin về sớm hơn so với đa số khi và tự tay đi lựa chọn bó hoa hồng đẹp nhất cùng món xoàn trên tay mừng cuống nghĩ đến gương mặt xinh đẹp, niềm hạnh phúc của vk mình khi nhận thấy nó.

Bỗng, rầm một tiếng, anh cảm xúc mình dần dần chìm vào cơn mê, anh nhận thấy máu chảy với nước mắt mặn chát. Anh cảm thấy đau khổ và bất lực. Anh chỉ kịp nhận thức rằng sinh nhật này của chị anh ko thể kết thúc được tâm nguyện rồi.


*

Anh phân biệt mình vẫn đang yêu và được yêu. (Ảnh minh họa)


Tỉnh dậy trên dòng ga giường trắng xóa, điều đầu tiên anh thấy là đôi mắt đỏ hoe vì chưng khóc của vợ, khung hình đã khuyết thiếu đi một phần của anh. Anh đã bắt buộc cưa loại bỏ đi một bên cánh tay vị tai nạn. Nỗi đau về thể xác giờ đây chẳng ngấm gì so với nỗi đau tinh thần mà anh đang đề xuất gánh chịu.

Anh hốt nhiên trở đề xuất tàn phế tức là sẽ chẳng có tác dụng được việc như trước. Gánh nặng gia đình sẽ để lên vai người vợ tội nghiệp của anh. Cùng điều anh tiếc nuối nhất là chẳng thể dành trọn vẹn hai cánh tay để ôm ấp, vỗ về cho người vợ anh một mực yêu thương mỗi khi mệt mỏi, yếu đuối.

Xem thêm: Bộ Điều Khiển Từ Xa 12V - Công Tắc Điều Khiển Từ Xa 12V

Anh đã tĩnh mịch và cam chịu nỗi dằn vặt, bất lực của bản thân từ cơ hội ấy. Anh chỉ biết nuốt nước mắt vào trong những khi thấy vợ anh đề xuất tất bật, vất vả ngược xuôi để băn khoăn lo lắng cho anh, cho những con anh. Anh mong mỏi đưa tay ôm chị vào lòng nhưng mà lại ko đủ kiêu dũng và tự tín khi chỉ từ lại một cánh tay.

Anh càng thấy đau khổ khi chị vẫn yêu thương, chăm lo tận tình đến anh từng ngày. Giá chỉ như anh rất có thể làm được điều nào đấy để biến hóa số phận của chính mình hay giải thoát cho tất cả những người vợ của mình.

Hôm ni lại là sinh nhật của chị, tròn 1 năm biến cố cuộc đời xảy đến với anh cùng gia đình. Anh vờ như không hay biết được những gì và lảng tránh ánh nhìn của chị. Chị chỉ chú ý anh âu yếm, chị cười cùng hỏi anh: “Anh tất cả biết dòng nhẫn cưới của anh đi đâu rồi không?”

Anh tự dưng giật mình vì từ lúc bị tai nạn bên cánh tay treo nhẫn, anh quá ai oán và cũng chẳng cân nhắc nó nữa. Anh chỉ gượng cười và nhìn chị đầy tội lỗi.

Bỗng chị kéo từ trên cổ ra một sợi dây chuyền sản xuất có lồng hai cái nhẫn cưới. Anh sửng sốt nhận ra đó đó là sợi dây chuyền mà anh định bộ quà tặng kèm theo chị sinh nhật năm ngoái, còn hai chiếc nhẫn kia chính là đôi nhẫn cưới của anh chị. Bàn tay còn lại của anh run run kéo dài sợi dây chuyền mà không thốt đề nghị lời.

Lúc này, chị new nhẹ nhàng bao bọc lấy anh cùng nói: “Em không bao giờ nghĩ đang thôi yêu thương anh, thôi mặt anh chỉ bởi anh thiếu hụt đi 1 phần cơ thể. Anh chẳng thể tự treo lại cái nhẫn này nữa, vậy thì em đang để chúng gần tiếp giáp nhau như một song không tách bóc rời. Điều đó có nghĩa rằng họ vẫn yêu nhau, vẫn buộc phải nhau cùng sống với nhau cho đến trọn cuộc sống này.

Nếu anh không thể dùng hai cánh tay nhằm ôm em như trước đó kia được nữa thì em sẽ sử dụng hai cánh tay em nhằm bù đắp những khoảng không ấy. Em đã ôm anh và để chúng ta cùng cảm thấy được hơi nóng của nhau. Đó đó là hạnh phúc anh ạ”.

Nước đôi mắt anh rơi tự lúc nào. Anh gửi cánh tay sót lại ôm thiệt chặt chị vào vào lòng. Anh vẫn biết bản thân mất đi 1 tay vĩnh viễn mà lại anh mãi được yêu với vẫn sẽ yêu. Anh dường như không lầm khi lựa chọn chị với dành trọn vẹn tình yêu của chính bản thân mình cho chị.

Anh rất có thể mất đi một trong những phần cơ thể tuy nhiên không lúc nào mất đi tình thân và hạnh phúc bên bạn vợ tuyệt vời nhất như chị. Đáng lẽ anh buộc phải cảm ơn biến chuyển cố ấy nhằm em phân biệt được cực hiếm đích thực của tình thương và ý nghĩa sâu sắc của tổ ấm anh sẽ có.